Tính đến nay, em đã lấy chồng được gần 6 năm. Trước đó, vợ chồng em quen nhau qua một người bạn, cũng có một tình yêu khá bình lặng. Nhưng đến khi về sống chung, dần dần em không còn có nhiều ngày tháng vui vẻ.

Chồng em làm phó giám đốc kinh doanh, lương tháng kiếm không dưới 35 triệu nhưng thái độ sống gia trưởng, hay mắng chửi vợ. Chưa kể mấy năm qua, chưa bao giờ em nhìn thấy mặt đồng tiền của chồng, chứ nói gì đến tiêu tiền chồng. 

vo-chong-1.jpg

May em có công việc, thu nhập đủ nuôi bản thân, lo cho con chứ không khó sống nổi. Thế nhưng cứ một thân một mình vừa lo kiếm tiền bên ngoài, về nhà lại phải cáng đáng đủ thứ từ trông con, nhà cửa, hai bên nội ngoại... em thực sự rất mệt mỏi.

Trong khi đó, chồng em lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bản thân mình được ăn đẫy mồm, chơi bời phè phỡn cho sướng thân thôi, còn vợ con thế nào mặc kệ. Tháng nào mà em tiêu tiền bị âm, không còn cách nào, buộc phải hỏi tiền chồng. 

Anh ta đốp thẳng: "Tiền của tôi là để lo việc lớn, còn tiền ăn uống sinh hoạt hàng ngày là của cô cơ mà. Đã quy định rõ ràng vậy rồi thì đừng có giở giọng vòi tiền ở đây".

Sống lâu dần với chồng, em quá quen với thái độ phũ phàng, dửng dưng ấy của anh. Nhiều lúc em thấy tủi hổ lắm nhưng sợ con không có bố nên cố níu kéo, bám víu vào những lúc chồng vui vẻ để tiếp tục chung sống.

Tuy nhiên, mọi chuyện trở nên tồi tệ vào trưa tuần trước, đứa thứ 2 nhà em bỗng sốt gần 40 độ C, có biểu hiện lên cơn co giật. 2, 3 ngày trước con đã khó chịu trong người, cứ uống sữa vào lại nôn ra. 

Em quýnh quáng gọi điện cho chồng nhưng liên tục bị ngắt kết nối. Mãi đến cuộc thứ 5, chồng mới nhấc máy đã quát lớn: "Dở chứng à? Gọi gì mà lắm thế, đang đi câu cá, tối mới về". 

vo-chong-3.jpg

Thấy tình hình con càng tệ đi mà chồng lại thản nhiên đi chơi, em vừa khóc vừa nói lại: "Con đang sốt, anh còn ở đấy mà câu cá. Sao không mau về đưa con đi viện đi, trần đời có một thằng bố như anh".

Chồng khựng lại vài giây rồi mắng em té tát: "Mày không phải dạy khôn tao. Cái thể loại vợ gì 'ngu như heo'. Con có mỗi sốt thôi mà làm ầm ĩ như chết đến nơi, không biết đường mà tống cho nó ít thuốc hạ sốt đi còn gào mồm".

Vừa dứt lời, chồng lập tức tắt máy. Tai em nghe lùng bùng rồi ù đi, mắt cũng chẳng còn lệ mà rơi nữa. Em không ngờ ở bên nhau từng ấy năm trời mà chồng lại có thể ngang nhiên mạt sát vợ như vậy.

Đến mức này, em quyết định giũ bỏ tất cả. Bấy lâu nay em đã quá ngu ngốc khi cứ nín nhịn để chồng thóa mạ, coi thường rồi.

ly-hon-2.png?width=150Yêu
Chồng đưa đơn ly hôn, 2 tuần sau vợ phát hiện bí mật tày đình

Ying Ying Theo Vietnamnet